Bản xem trước công khai.
Lại dám cản trở chúng ta sử dụng tuyệt chiêu diệt thú! Tìm chết! Tiếng rống giận của hắn truyền đến tai Kim Đản, thân thể run lên, đôi đồng tử vốn đã tan đi phần nào, nhưng lúc này lại khôi phục như cũ.
Phương Thần trong lòng trầm xuống, không ổn, bị tên cẩu vật kia phá chuyện rồi.
Ao! Kim Đản rống lên một tiếng! Miệng phun ra một đạo quang mang sấm sét, hướng về Phương Thần oanh kích.
Phương Thần đã có chuẩn bị, thân hình lóe lên biến mất khỏi chỗ cũ, tránh được một kích này!
Kim Đản quay người tấn công Lệ Tiếu! Lệ Tiếu vừa mới giơ liềm lên chỉ đành chuyển hướng đỡ đòn!
Những người khác lại tấn công Kim Đản! Nhưng tốc độ của Kim Đản nhanh như vậy, sao có thể trúng chiêu! Lại hóa thành sấm sét né tránh.
Thấy cảnh này, Cốc Chấp Tử trong lòng trầm xuống, cơ hội ra tay tuyệt vời lúc trước đã bỏ lỡ, muốn bắt Kim Đản lần nữa e rằng không dễ dàng như vậy.
Hắn không khỏi nhìn về Phương Thần, giận dữ quát: Ngươi là ai! Khi chúng ta so tài, ngươi can thiệp vào làm gì!
Phương Thần lạnh lùng nói: Đây là linh thú của ta.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều sững sờ. Không ngờ Phương Thần cản trở họ giết thú lại vì lý do này.