Bản xem trước công khai.
Có thể nói đủ loại bảo vật, có gì cũng có, lại còn không có cái nào trùng với cái nào. Khi mở hết ra, nhìn hàng bảo vật xếp thành một hàng, Phương Thần gật đầu hài lòng.
Có những bảo vật này, ít nhất trong một thời gian dài tới sẽ không cần phải lo lắng về tài nguyên, đủ để ta bế quan tu luyện mấy năm.
Hơn nữa trong đó còn có vài thứ có thể chữa lành vết thương trong người ta, dù vẫn không thể hoàn toàn khôi phục, nhưng ít nhất cũng cho ta thêm hy vọng để hồi phục. Nếu không có chúng, thật sự sẽ rắc rối đấy.
Lần này hắn thu hoạch lớn, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ. Lớn đến mức ngay cả Thiên Tài Địa Bảo bên ngoài Vô Tận Vũ Trụ cũng không thể chữa lành hoàn toàn vết thương cho hắn.
Dù những vết thương này không gây ảnh hưởng quá lớn đến hắn, nhưng lại có ảnh hưởng cực lớn đến việc đề cao cảnh giới về sau, và nếu vết thương bộc phát trong chiến đấu, thì rất có thể sẽ dẫn đến tử vong.
May mắn là hắn có nhị mệnh nhục thân, cũng coi như có thêm một mạng.
Phương Thần phân loại tất cả bảo vật, những thứ hữu dụng với hắn để bên phải, những thứ vô dụng để bên trái.
Ngoài việc hấp thụ ban đầu, thì cũng chỉ có mười bốn món có ích với hắn, còn lại bốn mươi món đối với hắn không có nhiều tác dụng.
Không phải là hắn kén chọn, mà là thật sự không có nhiều tác dụng. Trong đó có không ít thứ tương ứng với Đại Đạo độc hữu, giống như một chiếc mặt nạ Thần Binh.
Chiếc mặt nạ này dường như được rèn riêng cho Hạ Linh, có thể tăng cường Khứu Đạo lên trăm lần uy năng, nói cách khác chỉ cần Hạ Linh đeo lên, không chỉ có thể thực sự phân biệt đạo lý bằng mùi.