Bản xem trước công khai.
Thụ Hoàng gầm lên một tiếng! Phía sau, hình ảnh Thiên Đạo của hắn như cây khổng lồ điên cuồng sinh trưởng! Bảo vệ hắn bên trong!
Nhưng một kiếm này vẫn cứa xuống, chặt đứt hơn phân nửa thân cây, Thụ Hoàng cũng phun ra một ngụm máu tươi, vết thương càng thêm nghiêm trọng.
Một kiếm này cũng như hoàn toàn phá vỡ hình ảnh Thiên Đạo của Thụ Hoàng! Khiến nó trong nháy mắt vỡ vụn!
Thánh Hoàng cũng biết đã đến lúc kết thúc trận chiến này, nàng nhìn chằm Thụ Hoàng nói: Xem ra lần này vẫn là ta thắng, ngươi... có thể yên tâm ra đi.
Thực ra trong lòng nàng vẫn có chút không nỡ, dù sao người trước mắt này đã cùng nàng trải qua hàng ngàn năm. Dù luôn là đối thủ, nhưng loại tình cảm giữa những đối thủ này đã không kém gì thân thích ruột thịt.
Nhưng vì Thánh Khô Phủ, vì dân chúng, và còn vì ngai vàng. Nàng phải thắng! Thụ Hoàng cũng phải chết. Dù trong lòng có không nỡ đến đâu, nàng vẫn phải chém xuống một kiếm này.
Ngươi cứ yên tâm đi, hậu duệ của ngươi ta sẽ cho chúng một cái chết nhanh chóng. Nàng nhạt giọng nói, đồng thời cũng giơ lên Thần Binh lợi kiếm trong tay!
Lực lượng hỗn độn cuối cùng trong cơ thể hoàn toàn bùng phát! Dung nhập vào lợi kiếm, hóa thành một thanh kiếm hỗn độn.
Vẫn còn nhớ kiếm này không? Thánh Hoàng hỏi.
Thụ Hoàng lau khô máu trên khóe miệng, ha cười nói: Sao có thể không nhớ, mỗi lần ngươi đều dùng kiếm này để thắng ta, ta sao có thể quên được.