Bản xem trước công khai.
Các chủ, ta, ta không có! Hắn chính là một tên trộm! Ninh Dương còn muốn giảo biện. Đông Hoa Đức cười lạnh: Vậy ngươi nói xem, hắn trộm món pháp bảo nào?! Cái này!
Ninh Dương nhất thời không biết nên nói thế nào, mỗi món pháp bảo trong các đều có đăng ký cực kỳ chi tiết nghiêm ngặt, tự nhiên không thể nào có chuyện bị mất.
Mà đây cũng chỉ là cái cớ hắn dùng để phế bỏ Phương Thần, lại không ngờ phản ứng của Các chủ lại lớn đến thế! Thậm chí còn ra tay với hắn. Các chủ! Ta là đệ của trưởng lão Nội Môn Ninh Tiêu mà.
Ninh Dương chỉ có thể lôi người phía sau ra, khiến Đông Hoa Đức phải kiêng dè. Nhưng Đông Hoa Đức cười lạnh một tiếng, nói: Thì đã sao, ngươi phạm vào Tông Quy! Vu khống đệ tử! Thậm chí còn muốn phế bỏ người khác!
Bây giờ ta tuyên bố! Từ hôm nay trở đi ngươi không còn là Linh Khí Các Phó Các Chủ nữa! Bây giờ cút ra ngoài cho ta! Lời này vừa thốt ra! Toàn trường ngây người! Vì một Đệ Tử mà phế bỏ một Phó Các Chủ!
Chuyện này quả thực chưa từng thấy bao giờ! Còn các ngươi nữa! Đông Hoa Đức chỉ vào hai vị Đệ Tử trong các đang nghe theo Ninh Dương. Cùng với Ninh Dương vu oan giá họa! Từ hôm nay trở đi!
Phế bỏ thân phận Linh Khí Các, cả đời không được vào Linh Khí Các mua sắm hoặc thuê mượn pháp bảo! Hai người nghe vậy, đôi chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất! Họ chỉ muốn lấy lòng Ninh Dương mà thôi. Các ngươi cũng vậy!
Đông Hoa Đức dời ánh mắt lên mấy vị Đệ Tử vừa mở miệng sỉ nhục Phương Thần. Sắc mặt mấy người đó lập tức tái nhợt! Vẻ mặt đầy hối hận! Tại sao vừa rồi mình lại nhiều chuyện hùa theo như vậy!
Nếu Linh Khí Các không mở cửa cho họ, thì chẳng khác nào lấy mạng họ! Bên ngoài tuy có pháp bảo tốt hơn Linh Khí Các, nhưng giá cả đắt hơn gấp mấy lần, không thể thuê mượn cấp thấp được.
Còn chuyện nhờ người khác thuê giúp mình dùng? Ai mà ngu ngốc đến mức đứng ra bảo lãnh cho ngươi. Một khi pháp bảo hư hỏng, người phải bồi thường chính là người đứng ra thuê.