Bản xem trước công khai.
Chỉ vì sư tôn ta và ngươi có thù! Ngươi liền cả vợ phàm nhân của hắn cũng không tha? Tâm tư ngươi hẹp hòi, vô sỉ đến cực điểm thật sự vượt quá tưởng tượng của ta.
Phương Thần gắt gao nhìn chằm Ninh Thiên Trầm, nghiến răng nói.
Ninh Thiên Trầm cười lạnh: Ai bảo sư tôn ngươi lại dám đắc tội ta! Lúc trước lôi đài Tranh Thiên, ta bảo hắn nhường cho ta vị trí đầu tiên, hắn vẫn không chịu, đây chính là cái giá phải trả vì đắc tội ta!
Ngươi thật vô sỉ. Phương Thần hận đến mức muốn xé nát người trước mặt thành ngàn mảnh.
Đáng trách là Thiên Dương Tử chết sớm. Ninh Thiên Trầm vô cùng đắc ý.
Sư Nương của ta rốt cuộc sao rồi?! Nếu ánh mắt có thể giết người, Ninh Thiên Trầm không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Ninh Thiên Trầm cười khẩy: Ta đã nói với ngươi rồi, nàng ta biến mất rồi.
Ngươi nghĩ ta tin sao?!
Tin hay không tùy ngươi.
Không biết vì cảm thấy có lỗi với Thiên Dương Tử hay là Phương Thần, Thông Thiên nói với Ninh Thiên Trầm: Nói cho rõ ràng đi.