Bản xem trước công khai.
Suỵt!
Hứa Phàm giơ ngón trỏ tay phải, đặt thẳng trước môi nửa tấc, khẽ thì thầm.
Ngay sau đó, hắn lướt ngón tay, kết nối cuộc gọi.
Đường Bắc Vi thấy động tĩnh như vậy, cũng lặng lẽ bấm tạm dừng bộ phim truyền hình trên máy tính bảng.
Đôi mắt đẹp như hoa đào nhìn chằm vào Hứa Phàm đang ăn nói hồ đồ, suy nghĩ trong đầu không biết đã bay đến tận phương trời nào.
Alo, Hứa Phàm, anh đang làm gì đấy? Sao lâu thế mới nghe máy của tôi!
Giọng nói đanh đá của một ngự tỷ truyền đến từ đầu dây bên kia.
Hứa Phàm nghe vậy liền cười, hắn sợ sao? Không, trong lòng hoàn toàn không hề hoảng loạn.
Nhưng giọng điệu khi nói ra vẫn phải cố tỏ vẻ sợ sệt.
Xin lỗi chị Triệu... tôi... vừa nãy có chút việc, bây giờ mới tiện nghe máy.