Bản xem trước công khai.
Lời này vừa thốt ra, những người vừa nhắn tin"đã nhận" trong nhóm làm việc lập tức im bặt.
Tin nhắn của Lý Cơ Bác cứ thế đứng yên ở vị trí mới nhất trong nhóm We Chat, suốt mấy phút liền không một ai dám lên tiếng đáp lại.
Phòng kế hoạch/Lý Cơ Bác: Lãnh đạo công ty đứa nào đứa nấy đều khốn nạn, hở tí là trừ lương, thời gian thực tập trả ba ngàn tệ bắt ông đây làm việc của tám ngàn tệ, sao các người không nuôi nô lệ da đen luôn cho rồi?
Phòng kinh doanh/Diệp San: Tôi thấy cậu nói không đúng, mỗi ngày chúng ta chỉ làm hơn mười tiếng, công ty đã trả lương một ngày cho chúng ta rồi, phải biết ơn chứ, biết ơn công ty không bắt chúng ta làm đủ hai mươi bốn tiếng.
Phòng kế hoạch/Lâm Hải: Ông đây cũng không làm nữa, trả mấy ngàn tệ lương mà ngày nào cũng bắt tăng ca. ...
Hứa Phàm lướt xem lịch sử trò chuyện, không ít người vốn chịu áp lực từ công ty đều đứng ra tuyên bố từ chức.
Hơn nữa còn khẳng định, nếu công ty dám trừ lương không trả thì sẽ đi trọng tài lao động.
Tất nhiên, cũng có một số nhân viên có gia đình con cái vì kế sinh nhai mà không dám hó hé, dù sao công việc bây giờ cũng không dễ tìm.
Những kẻ dám làm loạn phần lớn đều là đám trẻ tuổi và thế hệ 00, không sợ trời không sợ đất.
Haiz, số phận của dân làm thuê.