Bản xem trước công khai.
Đây là trận nhãn của một trận pháp, là chìa khóa của một kết giới nào đó.
Huyền Vũ lời còn chưa dứt, một giọng nói thanh lãnh của Đường Bắc Vi bên cạnh liền vang lên, Huyền Vũ không khỏi ngẩn ra, sau đó có chút kinh ngạc nhìn sang.
Phải biết rằng, đây là thứ ngay cả trưởng lão Côn Luân cũng không nhìn ra, nếu là Hứa Phàm nhìn ra thì còn tạm được, không ngờ người phụ nữ bên cạnh cậu ta lại có thể nhìn thấu lai lịch của món đồ này ngay từ cái nhìn đầu tiên!
Xem ra hai vị này đều không đơn giản!
Huyền Vũ đè nén sự kinh ngạc trong lòng, quay đầu cung kính nhìn về phía Đường Bắc Vi.
Vị... tiền bối này quả là tuệ nhãn như đuốc, quả thực là như vậy. Khi đó lúc ta lấy được bảo vật này ở di tích kia, nó vô cùng thần diệu, thậm chí có thể phản chiếu rõ ràng bản đồ của di tích đó trong đầu ta.
Ta có thể cảm nhận rõ ràng rằng, bên dưới di tích đó còn có một di tích khác, nên lúc đó ta đã chọn cái này...
Chỉ là lúc đó cả hai chúng ta đều đã kiệt sức, trạng thái vô cùng suy yếu, nên định bụng quay về tu chỉnh rồi mới quay lại khám phá, không ngờ...
Sắc mặt Huyền Vũ dần trầm xuống, giữa hàng chân mày thoáng qua vài phần hận ý.
Vị trưởng lão kia sau khi cướp lấy bảo vật của ta, phát hiện chỉ là một món đồ bình thường liền tùy tay vứt bỏ.