Bản xem trước công khai.
Ai da, biết rồi.
Hứa Phàm cười hì nắm lấy tay Đường Bắc Vi, gương mặt tràn đầy ý cười, sau đó như là nhớ ra điều gì.
Đúng rồi, sau khi ta phá cảnh xong...
Tiếp đó Hứa Phàm liền kể lại từng chữ một cho Đường Bắc Vi nghe những chuyện xảy ra sau khi nàng ngất đi và sau khi Hứa Phàm phá cảnh.
Đường Bắc Vi nghe mà lông mày nhíu chặt, nghe đến cuối cùng đôi lông mày liễu đều dựng cả lên, hận không thể lập tức đi tìm đám người kia tính sổ.
Hừ, loại người này... đặt ở thế giới của ta, bất kể là chính đạo hay ma đạo, đều không có chỗ cho bọn chúng dung thân!
Ma đạo ta đường đường chính hành sự đa phần tự do, không chút kiêng dè, tuy có kẻ tàn bạo, nhưng đa phần đều xấu một cách quang minh lỗi lạc, hành vi như thế này quả thực là người đều muốn giết!
Được rồi, đừng giận nữa, ta đã dạy dỗ bọn chúng rồi...
Hứa Phàm khẽ an ủi, sau đó Đường Bắc Vi hoàn hồn nhìn về phía Hứa Phàm.
Ngươi nói tên Huyền Vũ kia là người của Côn Luân? Vậy thì ngươi...