Bản xem trước công khai.
Phải biết rằng, bảo vật có thể tỏa ra nhiều linh lực như vậy, khiến cho nhiều thú cưng đều nhiễm phải linh lực, chắc chắn là thứ phi thường, nếu để hắn ta có được...
Trương Bắc Sơn càng nghĩ càng hưng phấn, ánh mắt hắn nhìn về phía Khương Tiểu Nha tựa như dã thú nhìn con mồi, Khương Tiểu Nha sợ đến mức sắp khóc.
Tôi... tôi thật sự... không biết ông đang nói gì... tôi... tôi còn có ông chủ và bà chủ... họ ra nước ngoài rồi...
Trương Bắc Sơn khẽ nhíu mày, nhìn Khương Tiểu Nha với giọng điệu lạnh lùng.
Các người không phải ông chủ?
Kh... không phải...
Trương Bắc Sơn khóe miệng khẽ giật, ngay sau đó nổi trận lôi đình, hung hăng đập mạnh xuống bàn trà trước mặt, khiến Khương Tiểu Nha sợ đến mức kêu thét lên.
Cô không phải ông chủ sao không nói sớm? Mẹ kiếp!
Tôi...
Khương Tiểu Nha suýt chút nữa khóc thét, thầm nghĩ ông cũng có hỏi đâu, tự nhiên lại bắt người ta tới đây.