Bản xem trước công khai.
Hứa Phàm mỉm cười nhường bước, sau đó nhìn Đường Bắc Vi đi vào phòng mình ngồi xuống, chiếc giường lớn lún xuống theo dấu vết của nàng.
Sao thế? Tài liệu này có gì đáng bàn đâu, nàng chọn một nơi mình thích, mọi việc cứ để ta sắp xếp là được.
Hứa Phàm thản nhiên nói, rồi bước tới bên cạnh Đường Bắc Vi.
Từng chút một tiến lại gần, khiến ánh mắt Đường Bắc Vi trở nên nghiêm trọng và dữ dằn.
Thấy vậy, Hứa Phàm có chút làm bộ mệt mỏi nói: Xử lý tài liệu ba tiếng đồng hồ, mệt thật.
Tức thì ánh mắt Đường Bắc Vi dịu lại, nàng dịch mông sang một bên, chừa chỗ cho Hứa Phàm.
Ngồi đi!
Hứa Phàm cười, rồi ngồi xuống bên cạnh Đường Bắc Vi.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy nửa mét.
Thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ và hơi thở của đối phương.