Bản xem trước công khai.
Không đâu, ta đổi ý rồi... Đường Bắc Vi lại nói một lần nữa, đoạn vươn tay vén nhẹ mái tóc, quay đầu nhìn về phía những con sóng cuồn cuộn trên sông Viễn Hà.
Nhìn nghiêng gương mặt nàng, trong lòng Hứa Phàm dâng lên một cảm xúc vi diệu, chỉ cảm thấy như có gì đó gãi ngứa trong lòng mà không sao nắm bắt được.
Vươn tay muốn có được, nhưng lại sợ chạm vào sẽ làm tổn hại đối phương.
Chỉ cảm thấy đối phương tựa như đóa sen mùa hạ, chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn chứ không thể khinh nhờn.
Nhưng ngay sau đó, trán hắn đen lại, cảm thấy cả người tê dại.
Cái này... mới bao lâu chứ! Đã đổi ý rồi?
Đùa đấy à!
Vậy dự định hiện tại của nàng là gì?
Hứa Phàm hỏi ngược lại, rồi nhìn theo tầm mắt nàng, cũng nhìn về phía dòng sông bên dưới.
Có lẽ vì đã bước chân vào giới tu chân, hắn thế mà lại có thể nhìn thấy những con cá không ngừng nhảy vọt lên trên mặt sông.