Bản xem trước công khai.
Lâm Đông, ngươi ra đây!
Ta biết những người này là do ngươi tập hợp lại, có chuyện gì thì ra ngoài nói chuyện đàng hoàng không được sao?
Hứa Phàm đổi giọng hô lên.
Câm miệng, tên của đại ca ta mà ngươi cũng dám gọi thẳng sao?
Đột nhiên, một kẻ khác mắt đỏ ngầu đầy kích động nói.
Cây gậy sắt trong tay hắn vung vẩy, suýt chút nữa là tuột khỏi tay, định bụng giáng xuống người Hứa Phàm.
Hứa Phàm mím môi.
Không hiểu tên Lâm Đông kia rốt cuộc có mị lực cá nhân thế nào, mà khiến đám đàn em mới thu phục được vài ngày lại trung thành với hắn đến vậy.
Đường Bắc Vi quét ánh mắt lạnh lẽo nhìn quanh hiện trường, sau đó nhìn chằm về một hướng.
Chỉ thấy ở nơi đó, có hai người đang đi tới, đám người đang vây quanh họ lập tức lùi sang một bên.