Bản xem trước công khai.
Ở một bên khác, không bao lâu sau, Tử Tiêu đã tới chủ điện của Côn Ngô Sơn.
Cô Tẩu không dùng phi chu đưa hắn rời đi, mà trực tiếp thi triển thuật na di, tuy rằng sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực, nhưng sự an toàn của Tử Tiêu là quan trọng nhất.
Đây cũng là lý do vì sao để Cô Tẩu hộ tống Tử Tiêu.
Người đi tới Thái Cổ Sơn chỉ có một mình hắn, bất kể trên đường gặp phải sự truy sát như thế nào đều có thể bảo vệ Tử Tiêu.
Cũng không biết người của Thái Cổ Sơn là thực sự bị chấn nhiếp, hay là có mưu đồ khác, suốt dọc đường không có ai tới truy sát, thậm chí còn không thèm liếc nhìn về phía bọn họ một cái.
Cô Tẩu vỗ vai Tử Tiêu.
Lần tới khi ngươi muốn rời khỏi tông môn, nhất định phải mang theo một người trong chúng ta, chỉ có như vậy mới có thể đảm bảo an toàn cho ngươi bất cứ lúc nào, tiểu tử ngươi đắc tội với không ít người đâu. ...
Nghe vậy, Tử Tiêu cạn lời.
Hắn đắc tội với ai chứ, rõ ràng đều là người khác đắc tội hắn.
Xoạt...