Bản xem trước công khai.
Một mặt là để bảo vệ các chủng tộc ở phía dưới, mặt khác là để không cho uy áp của Đế giả va chạm vào Thái Cổ Sơn, tránh việc các vị lão tổ đang say ngủ đều tỉnh giấc.
Bọn họ trông có vẻ mệt mỏi nhỉ?
Một vị lão tổ của Côn Ngô Sơn đi tới bên cạnh Cô Tẩu, trêu chọc nói.
Ha!
Cô Tẩu nhìn những sinh linh của Thái Cổ Sơn kia, hai tay giơ cao chống trời, cẩn thận từng li từng tí, sợ rằng một tia uy áp của Đế giả tràn xuống, bộ dạng đó muốn buồn cười bao nhiêu thì buồn cười bấy nhiêu.
Ngươi nói xem, đây chẳng phải là hèn hạ sao? Còn muốn tính kế người của chúng ta? Vừa muốn tính kế, lại vừa sợ phải trả giá tất cả! Chẳng trách nhiều sinh linh như vậy mà đều không đấu lại một mình Nhân Hoàng!
Nghe thấy những lời nhục mạ.
Các sinh linh của Thái Cổ Sơn đều nghiến răng, quay đầu đi, coi như không nghe thấy.
Họ biết, những người này đang kích động mình, nếu thật sự mắc mưu, đó mới là kẻ ngốc!
Ầm...