Bản xem trước công khai.
Ta phải bù đắp thế nào, mới có thể khiến ngươi tha cho hắn một mạng? Hắn là con của một vị cố nhân, ta nợ vị cố nhân đó ân tình.
Ta vẫn luôn coi hắn như một hậu bối, giữa chúng ta không có chuyện gì xảy ra cả.
Có thể đừng giết hắn không?
Lời giải thích không ngừng của Bạch Linh Cửu khiến Tử Tiêu dở khóc dở cười.
Hắn có tàn nhẫn đến mức đó sao?
Hắn cũng đâu có nói là muốn giết Diệp Lăng Đạo, nếu muốn giết thì ngay lần đầu gặp mặt đã tiễn hắn đi rồi, cần gì phải tốn công sức chứ.
Chỉ là đùa một chút thôi mà.
Nhưng Bạch Linh Cửu thế này...
Khóe miệng Tử Tiêu khẽ nhếch lên: Được thôi, ta có thể không giết hắn, nhưng ngươi phải... Khoan đã! Khoan đã! Ngươi làm gì vậy?!
Lời còn chưa dứt, Bạch Linh Cửu đã bước tới, trực tiếp áp sát vào người Tử Tiêu, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi hắn.