Bản xem trước công khai.
Vân Thiên đáng chết!!!
Thập hoàng tử nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía chiến trường, hận không thể trực tiếp xuống sân để chém chết tên khốn lật lọng này.
Nhưng hắn hiểu rõ, trận tỉ thí này hắn tuyệt đối không thể xuống sân, hơn nữa với danh tiếng mà Vân Thiên đã tạo dựng, việc hắn có phải là đối thủ của Vân Thiên hay không vẫn còn là ẩn số.
Trong sân, Tử Tiêu hơi mỉm cười nhìn về phía Vân Thiên.
Người sau tặng cho Tử Tiêu một nụ cười: Ta nói này huynh đệ, lần này Liễu Trường Ca không đến, thật là quá đáng tiếc, nếu không thì ta nhất định phải tỉ thí với hắn một phen.
Đã Liễu Trường Ca không đến, vì sao ngươi còn muốn đứng về phía ta?
Nghe thấy câu hỏi của Tử Tiêu, Vân Thiên đang đầy vẻ tươi cười lập tức trở nên nghiêm túc: Ta nhìn Liễu Trường Ca không thuận mắt, nhưng nhìn ngươi lại thuận mắt, cho nên chúng ta là huynh đệ!
Đã là huynh đệ, đương nhiên phải có hoạn nạn cùng chia, ngươi đừng thấy ta bình thường có vẻ lười biếng, nhưng thời khắc mấu chốt ta rất đáng tin cậy! Ừm, thật đấy!
Ngươi đúng là thú vị.
Tử Tiêu đối với Vân Thiên quả thực có vài phần hứng thú.