Bản xem trước công khai.
Mặc Vũ Tương nhìn về phía Lạc Đình Huyên đang tỏ vẻ quật cường trên đại điện.
Lại nhìn sang Tử Tiêu đang tỏ vẻ thờ ơ, sự việc đã đến nước này, chuyện hôn ước coi như bỏ qua.
Nàng đã mất đi một đồ đệ, không thể mất thêm người thứ hai, dù sao tính cách quật cường của Lạc Đình Huyên từ nhỏ đã khiến người ta đau đầu không thôi.
Nếu lần này không đáp ứng nàng, e rằng sau này sẽ lại nảy sinh chuyện khác.
Nghĩ đến đây, Mặc Vũ Tương thản nhiên lên tiếng: Chuyện này là do vi sư suy xét không chu toàn, đã con đã đề xuất, vi sư chuẩn.
Đa tạ Sư Tôn!
Lạc Đình Huyên bái tạ Mặc Vũ Tương, trên khuôn mặt xinh đẹp mang theo vài phần vui mừng.
Cuối cùng, cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc này rồi.
Tử Tiêu, con còn lời nào muốn nói không?
Nghe thấy Mặc Vũ Tương hỏi, Tử Tiêu mang theo vài phần lười biếng đáp: Không có.