Bản xem trước công khai.
Long Sơn đạo nhân nhìn thấy Thần Vũ Đại tướng quân và Thanh Ngưu Đao Khách, hai người vừa mới đáp xuống, còn chưa kịp lên tiếng hỏi thì Long Sơn đạo nhân đã tới nơi.
Từng ánh mắt đều nhìn về phía Long Sơn đạo nhân, đám người Lạc Vấn Thiên vui mừng trong lòng, trái tim đang căng chặt lập tức hoàn toàn buông xuống.
Sư Phụ!
Long Sơn đạo nhân khẽ gật đầu, ông nhìn vết máu trên người Thần Vũ Đại tướng quân và Thanh Ngưu Đao Khách, liên tưởng đến ánh máu kinh thiên ban nãy, liền biết có lẽ mình đã hiểu lầm.
Vừa rồi không phải ánh máu do Lâm lão ma tập kích Chân Võ Sơn, mà là điệu múa cuối cùng trước khi chết.
Ông nghĩ, hẳn là Thần Vũ Đại tướng quân và Thanh Ngưu Đao Khách đã chặn được Lâm lão ma từ trước, lúc này mới khiến Chân Võ phái tránh khỏi kiếp nạn này.
Ý nghĩ vừa dấy lên, trên mặt và trong mắt ông lập tức hiện ra vẻ cảm kích.
Nhưng tiếng cười lớn của Thanh Ngưu Đao Khách lại khiến ông thoáng chốc ngẩn ra: Long Sơn lão đệ, ngươi giấu chúng ta khổ quá đấy, không ngờ Chân Võ Sơn các ngươi lại còn có nội tình bậc này!
Mọi người đều cười nhìn Long Sơn đạo nhân.
Long Sơn đạo nhân là nhân vật bậc nào, lập tức ý thức được sự việc không giống như mình nghĩ.