Xuân qua thu tới.
Ninh Kỳ đã sắp tròn một tuổi.
Nhưng nhờ có khí tiên thiên nuôi dưỡng, lại thêm y thuật tuyệt thế điều dưỡng phụ trợ, thân thể hắn phát triển rất nhanh, hiện giờ đã gần như đứa trẻ ba tuổi.
Ninh Kỳ lại tối ưu hóa Tiên Thiên Uẩn Cốt Công thêm mấy lần.
Cuối cùng cũng cảm thấy đã tiến không thể tiến thêm.
Đã đạt tới cực hạn mà hiện giờ hắn có thể làm được.
Hắn suy đoán, cứ theo tiến độ hiện tại, ba tuổi hắn đã có thể khiến căn cốt hoàn toàn thành hình!
Tốc độ này nhanh hơn quá nhiều so với suy đoán trước đó của Long Sơn Đạo Nhân.
Đừng thấy chỉ là sớm hơn vài năm, phải biết rằng càng sớm càng khó, ba tuổi luyện võ và sáu tuổi luyện võ không chỉ đơn giản là chênh lệch gấp đôi, có lẽ là gấp mấy lần.
Mỗi ngày hắn đều phối hợp vận công với thuốc cao chuyên dụng.
Căn cốt từng ngày tăng tốc thành hình.
Không chỉ vậy, còn khiến thân thể hắn lớn lên nhanh hơn.
Thân thể quá nhỏ bé rốt cuộc vẫn không tiện như vậy, Ninh Kỳ hy vọng mình có thể mau chóng lớn lên.
Không thể nghiên cứu võ đạo, Ninh Kỳ cũng không lãng phí thời gian, mỗi ngày hắn đều đọc điển tịch, bất kể loại nào cũng xem, chỉ để tăng thêm nội tình của bản thân.
Hắn mang ngộ tính cấp tối đa, trước nay chưa từng có, nhưng sáng tạo xưa nay không phải tự dưng mà có.
Lấy y thuật làm ví dụ.
Dù không có điển tịch tiền nhân để tham khảo, Ninh Kỳ vẫn có thể tự mình không ngừng thử nghiệm, quy nạp, tổng kết, mở ra y đạo, thậm chí đi tới lĩnh vực cao thâm chưa từng có, nhưng thời gian phải bỏ ra tất nhiên cũng tăng lên gấp bội.
Đã vậy, vì sao không đứng trên vai tiền nhân mà phóng mắt nhìn xa?
Tuy ngộ tính của người khác không bằng Ninh Kỳ, nhưng tích lũy qua từng đời người cũng không thể xem thường, một vài ý tưởng kỳ diệu lóe lên linh quang cũng khiến người ta kinh diễm.
Các lĩnh vực khác cũng như vậy.
Tuy còn chưa bắt đầu luyện võ.
Nhưng Ninh Kỳ đã bắt đầu chuẩn bị.
Học người khác, học điển tịch, học trời đất, học tự nhiên.
Tập hợp sở trường trăm nhà để mở đường phía trước.
Đây mới là cách mở đúng đắn của ngộ tính cấp tối đa.
Điển tịch của Chân Võ Phái rất nhiều, đủ cho Ninh Kỳ xem trong một thời gian rất dài, có lúc đã xem qua một lượt, đến lần thứ hai xem lại có cảm ngộ khác, nhất là một số điển tịch Đạo môn, càng ẩn chứa đạo lý cực sâu, khiến Ninh Kỳ được lợi không nhỏ, những thứ này đều là nội tình của hắn, chỉ cần một chiếc chìa khóa để mở kho báu.
Nếu tương lai có cơ hội đọc khắp điển tịch Đại Viêm, nội tình của ta e là sẽ dày dặn đến một mức trước nay chưa từng có.
Một ngày nào đó, nếu có thể thu được những kỳ tư diệu tưởng của chúng sinh, sẽ sảng khoái đến bậc nào, e rằng pháp trường sinh cũng dễ như trở bàn tay!
Vừa nghĩ tới cảnh tượng ấy.
Ngay cả Ninh Kỳ cũng có chút hướng lòng về.
Hắn không quên, mục tiêu cuối cùng của mình là trường sinh.
Những ngày này.
Các Sư Huynh Sư Tỷ thỉnh thoảng cũng xuống núi lịch luyện, sau khi trở về sẽ mang cho Ninh Kỳ vài món đồ chơi mới lạ, hoặc kể lại một vài điều tai nghe mắt thấy.
Theo việc Ninh Kỳ bộc lộ ra ngày càng nhiều chỗ đặc biệt, bọn họ đã vô thức không còn xem Ninh Kỳ là một đứa bé chưa đầy một tuổi nữa.
Nhờ vậy.
Lại kết hợp với ghi chép trong điển tịch.
Ninh Kỳ đã hiểu sâu hơn về vương triều nơi mình đang sống.
Thiên hạ Đại Viêm có mười ba châu, cương vực bao la, chỉ riêng một Thanh Châu đã lớn hơn lãnh thổ kiếp trước, tông môn võ đạo trong thiên hạ càng nhiều vô số, nhưng về cơ bản đều phụ thuộc dưới hoàng quyền, cần được hoàng quyền cho phép.
Ví dụ như trước đây khi Sư Phụ tái lập Chân Võ Phái, không chỉ cược thắng Chân Võ căn cơ từ tay chủ nhân Thần Kiếm Sơn, mà còn cần Châu Mục Thanh Châu bảo chứng, cuối cùng mới được công nhận.
Hắn lật cuốn Đại Viêm Ký trong tay, ánh mắt có chút kinh ngạc.
Nhưng điều thần kỳ nhất là, Đại Viêm lập quốc hai nghìn năm, chỉ riêng tuổi thọ của một vương triều này đã bằng gần một nửa cổ sử kiếp trước!
Chuyện này hẳn có liên quan tới việc võ giả thế giới này sống lâu, Thiên Nhân cảnh đã có thể thọ tới tám trăm, nếu có thêm một vài thủ đoạn kéo dài tuổi thọ, có lẽ có thể sống qua nghìn năm, còn Võ Thánh, không chừng thật sự có thể sống mấy nghìn năm!
Mà sự thành lập của vương triều thường có quan hệ trực tiếp với Võ Thánh, Võ Thánh vô địch thế gian, dù là cường giả Thiên Nhân viên mãn trước mặt Võ Thánh cũng không chịu nổi một kích, nếu Võ Thánh muốn lập vương triều, quả thật không khó, Đại Viêm vương triều chính là do Đại Viêm Võ Thánh một tay khai mở.
Trong lòng Ninh Kỳ nảy lên ý nghĩ, không khỏi cảm khái thành tiếng: Quốc tộ Đại Viêm hai nghìn năm, không biết Đại Viêm Võ Thánh hiện giờ có còn trên đời hay không?
Võ Thánh là mục tiêu của hắn, nhưng tồn tại cấp bậc này thật sự quá ít, có những thời đại thậm chí có thể chỉ có một vị, thần long thấy đuôi chẳng thấy đầu.
Một giọng nói cười hì từ xa truyền tới: Tất nhiên là còn trên đời rồi, nếu không thiên hạ đã sớm loạn hết cả lên.
Ninh Kỳ nhìn sang.
Liền thấy một bóng người lao tới cực nhanh, vài lần lên xuống đã đứng trước mặt hắn, đạo bào màu lam hơi rộng, nhưng vẫn không che được thân hình thon thả linh lung kia, nhìn lên nữa là đôi mắt hạnh thanh tú mang ý cười.
Diệp Thanh Hòa trước tiên véo một cái lên khuôn mặt trắng nõn của Ninh Kỳ, sau đó lại cười hì ôm chặt lấy hắn, khiến Ninh Kỳ suýt nữa không thở nổi.
Tiểu Cửu, có nhớ Tam Sư Tỷ không?
Ninh Kỳ liên tục nhíu mày, giãy giụa nhảy ra.
Sư Tỷ, tỷ lại uống rượu rồi!
Hắn ngửi thấy mùi rượu rất nồng, cực kỳ xộc mũi.
Diệp Thanh Hòa cười hì, như làm ảo thuật móc ra một hồ lô, nốc mạnh một ngụm, rượu chảy theo chiếc cổ trắng nõn rơi vào trong đạo bào.
Rượu là trân phẩm thế gian, nữ nhân không uống rượu không phải nữ nhân tốt, Tiểu Cửu ngươi còn nhỏ, không hiểu đâu.
Nàng không biết lấy từ đâu ra một chén rượu nhỏ, rót đầy.
Nếm thử không?
Nhìn ánh mắt mong chờ của Diệp Thanh Hòa, Ninh Kỳ đầy đầu vạch đen.
Dẫn trẻ một tuổi uống rượu?
Đúng là có tỷ thật đấy!
Diệp Thanh Hòa dụ dỗ: Ngươi uống một chút, ta sẽ nói cho ngươi một bí mật về Đại Viêm vương triều.
Ninh Kỳ bất đắc dĩ nhấp một ngụm, chút rượu này không ảnh hưởng gì tới hắn, hơn nữa rượu Diệp Thanh Hòa uống đều là trân phẩm, không hại thân, chỉ là hắn không có hứng thú quá lớn với rượu.
Diệp Thanh Hòa vỗ tay cười lớn: Vẫn là Tiểu Cửu hiểu ta, không giống mấy người Tần Vân, chẳng thú vị chút nào.
Ninh Kỳ chỉ trợn trắng mắt.
Diệp Thanh Hòa cầm lấy Đại Viêm Ký trong tay Ninh Kỳ, bĩu môi nói: Trên này nhiều lời quan cách quá, Đại Viêm vương triều quốc tộ hai nghìn năm, là vương triều có tuổi thọ dài nhất trong lịch sử thì không sai, nhưng trong thời gian đó số lần động loạn cũng không ít.
Ninh Kỳ lập tức tỉnh táo hẳn.
Mấy lần đó đều không lật đổ được Đại Viêm?
Diệp Thanh Hòa lắc đầu: Không, mỗi lần đến thời khắc then chốt, Đại Viêm triều đều có Võ Thánh ra tay, trấn áp chư địch, kéo dài quốc vận.
Đại Viêm Võ Thánh còn sống? Hai nghìn năm vẫn chưa phi thăng? Ninh Kỳ trừng lớn mắt.
Diệp Thanh Hòa ngửa đầu nốc một ngụm rượu.
Thật ra lời ta vừa nói Đại Viêm Võ Thánh vẫn còn trên đời chưa chắc đã chính xác.
Nghe đồn Võ Thánh đã đạt tới cực hạn võ đạo, có thể phá giới phi thăng.
Bao nhiêu năm nay, Võ Thánh xuất hiện ở mỗi thời đại sau khi huy hoàng một thời gian, sẽ rơi vào lặng lẽ, dường như không thể ở lại giới này quá lâu.
Vì vậy, thời gian kéo dài của các vương triều trước Đại Viêm cũng không đặc biệt khoa trương, đa số đều là mấy trăm năm, nhiều nhất chẳng qua nghìn năm.
Nhưng Đại Viêm là ngoại lệ.
Diệp Thanh Hòa dốc ngược hồ lô, nhìn mấy giọt rượu còn sót lại chậm rãi rơi xuống, bất mãn nhíu mày, nhưng vẫn cẩn thận nuốt rượu vào bụng.
Nàng còn chưa đã thèm nói: Có người nói, Đại Viêm Võ Thánh tài tình kinh diễm, nhưng tham luyến hoàng quyền, không chịu phi thăng.
Ông ta dùng một loại bí pháp nào đó tránh khỏi sự áp bách của thế giới, tuy có thể ở lại lâu dài, nhưng không thể tùy tiện ra tay, chỉ khi Đại Viêm lâm nguy mới xuất hiện.
Cũng có người nói, Đại Viêm Võ Thánh thật ra đã sớm phi thăng, chỉ là ông ta sáng tạo ra một loại bí thuật kinh thiên động địa, có thể khiến hoàng thất Đại Viêm vương triều liên tục sinh ra Võ Thánh, cho nên Đại Viêm vương triều trường thịnh không suy, trước khi mỗi vị Đại Viêm Võ Thánh phi thăng tất nhiên sẽ vận dụng bí thuật bồi dưỡng một vị Võ Thánh mới.
Cho nên, Đại Viêm chắc chắn có Võ Thánh tồn tại, còn có phải vị ban đầu kia hay không thì không ai biết, cũng chẳng ai thấy chân dung thật của ông ta.