Bản xem trước công khai.
Trước mắt Tề Khả Khanh hoa lên, đợi khi tầm nhìn khôi phục lại, nàng lại phát hiện mình xuất hiện bên cạnh một người quen thuộc.
Nàng vô cùng kinh ngạc nhìn Kiếm Tổ bên cạnh, sửng sốt nói: Kiếm Kinh Tuyệt?
Kiếm Tổ nhìn Tề Khả Khanh bỗng rơi ra từ hư không, cũng ngẩn ra.
Có điều bọn họ theo Ninh Kỳ mà đến, Ninh Kỳ lặng lẽ chuyển Tề Khả Khanh đến chỗ bọn họ, mọi người đều đã có chuẩn bị trong lòng.
Tề Khả Khanh, ngươi không sao chứ?
Tề Khả Khanh lắc đầu, ngay sau đó trên mặt lộ vẻ mừng rỡ: Là Ninh Vực chủ cứu ta?
Câu này có vẻ hơi biết rõ còn hỏi, nhưng cũng thể hiện niềm vui sướng của Tề Khả Khanh.
Kiếm Tổ ừ một tiếng.
Hai người chưa kịp nói thêm, bỗng nhiên bên cạnh Tề Khả Khanh không ngừng có bóng người rơi ra khỏi hư không, y như sủi cảo rơi xuống nồi, chớp mắt đã hình thành một đại quân.
Mọi người Phù Dao vực thấy mình được cứu ra, có thể thoát chết khỏi tay Khoáng Sơn Thanh, trong lòng tràn đầy vui mừng vô hạn.