Bản xem trước công khai.
Từng ánh mắt đều đổ dồn về phía Thiên Cương Tông, đám người Phong Lôi Chân Quân cũng nặng trĩu trong lòng.
Bọn họ nào biết chuyện đệ tử Vô Cực Kiếm Tông chết ở Thiên Cương Tông, chỉ nghĩ vị Ninh chân truyền của Vô Cực Kiếm Tông trước mắt này là vì tọa độ tiểu thế giới mà đến.
Trong lòng mọi người thầm nguyền rủa Thiên Cương Tông, một món bảo vật đang yên đang lành cứ để Sở quốc tu tiên giới tiêu hóa chẳng phải tốt sao, vậy mà lại bất cẩn đến mức dẫn tới một pho đại Phật.
Đồng thời cũng âm thầm mắng Ninh Kỳ, đường đường là chân truyền thượng tông, muốn thần thông bảo vật gì mà chẳng có, cứ nhất quyết phải tới tranh đoạt chút đồ nhỏ nhặt chẳng đáng kể này với bọn họ.
Thân thể Giang Thành Hoán run lên, cũng dẫn theo rất nhiều đệ tử Thiên Cương Tông tiến lên: Chúng ta bái kiến Ninh chân truyền!
Thái độ của hắn vô cùng cung kính.
Lúc này cũng chỉ có thể cắn răng xông lên, trong lòng hắn vẫn ôm một tia may mắn, lỡ như đối phương không biết chuyện kia thì sao?
Ninh Kỳ không nói gì, Tần Minh Hạo đã nổi giận trước, ánh mắt hắn như kiếm, tựa như muốn xuyên thủng đại trận hộ tông: To gan! Ninh Sư Huynh ở ngay trước mặt, còn không mau mở đại trận hộ tông ra đáp lời!
Khí tức trên người từng vị đệ tử chân truyền đều bùng phát, giận dữ nhìn Thiên Cương Tông. Hành vi như vậy chẳng khác nào khinh nhờn, đám người Thiên Cương Tông biến sắc.
Giang Thành Hoán hơi chần chừ, Tần Minh Hạo đã khom người nói: Ninh Sư Huynh, Sư Đệ xin mượn linh kiếm dùng một lát!