“Tiểu Cửu, nụ cười của đệ thu liễm quá rồi đấy.”
Giọng của Diệp Thanh Hòa vang lên.
Chỉ thấy nàng bước đến bên cạnh Ninh Kỳ, chống hai tay lên hông, khí trầm đan điền, bộ dáng phách lối, tiếng cười lớn truyền đi khắp bầu trời, những con chim bay ở đằng xa bị giật mình bay lượn liên hồi.
“Thấy chưa, sau này phải cười như vậy, kẻ địch nhìn thấy tất phải sợ trước ba phần!”
Ninh Kỳ đầy vạch đen.
Cười càn rỡ thế này, người không biết còn tưởng là sư tỷ ngộ đạo rồi ấy chứ.
Thấy Ninh Kỳ chịu thua tâm phục khẩu phục, Diệp Thanh Hòa cười càng thêm tùy ý, chút u uất ban nãy lập tức tan biến sạch sành sanh.
“Về ngộ tính thì ta không bằng đệ, nhưng các mặt khác thì Tiểu Cửu đệ vẫn còn non lắm.”
Diệp Thanh Hòa không hỏi Ninh Kỳ ngộ ra môn cọc công gì, tuy trong lòng có chút hiếu kỳ, nhưng nàng không muốn bị đả kích.
Hai người dừng chân trên đài đá này đã lâu.