Bản xem trước công khai.
Khương Bạch Sơn bước đi trên đường phố Chân Võ, chẳng mấy chốc đã rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi xuất hiện trước cửa một tiểu viện.
“Như Họa!”
Chàng vui mừng nhìn nữ tử áo trắng đang tưới hoa, trong mắt lộ vẻ dịu dàng.
Lâm Như Họa quay người lại, nụ cười rạng rỡ như hoa, nàng tựa vào lòng Khương Bạch Sơn. Hai người tình chàng ý thiếp, ánh mắt đắm đuối như muốn tan chảy vào nhau.
“Những ngày qua để nàng phải ở một mình, là ta không tốt.” Khương Bạch Sơn áy náy nói.
Lâm Như Họa mỉm cười lắc đầu: “Ta đều biết cả, gần đây Chân Võ Phái đang lúc đa sự, chàng thân là trưởng lão, tự nhiên phải làm gương.”
Nàng lại hờn dỗi: “Ta há lại là nữ tử không hiểu lý lẽ như vậy?”
Nói đoạn, nàng đấm một quyền vào ngực Khương Bạch Sơn khiến chàng nhăn mặt, câu nói "cũng không biết là ai ngày trước cầm đại đao chém ta" đành phải nuốt ngược vào trong.
Chàng cười hì hì: “Đúng đúng, Như Họa nhà ta là dịu dàng nhất!”
Lâm Như Họa hài lòng gật đầu, Khương Bạch Sơn bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Đã vậy, cùng ta làm một vị trưởng lão phu nhân ở Chân Võ Phái thì thế nào?