Bản xem trước công khai.
Đối với cảnh giới Võ Thánh, hiện giờ Ninh Kỳ chẳng có khái niệm gì.
Trong rất nhiều điển tịch, ghi chép về Võ Thánh quả thật ít đến đáng thương, chút ít thông tin vụn vặt còn lại cũng mơ hồ nước đôi, khiến Ninh Kỳ không có cách nào ước lượng thực lực của Võ Thánh.
Không giống như Thiên Nhân cảnh.
Dù hắn chưa từng gặp ba cường giả đứng đầu Thiên Nhân bảng, nhưng ít nhất trong lòng cũng có một phạm vi đại khái.
Dù sao cực hạn của Thiên Nhân cảnh bình thường cũng nằm ở đó.
Tinh khí thần tam hoa viên mãn, sau đó nắm giữ một ít võ học bí thuật, dù có nghịch thiên đến mấy cũng chẳng thể nghịch thiên đến đâu.
Để chắc ăn, vẫn phải đi thêm một đoạn trong Thiên Nhân cảnh rồi mới cân nhắc chuyện giao chiến với Võ Thánh.
Lắc đầu, Ninh Kỳ cảm thấy mình nghĩ hơi xa rồi.
Ít nhất hiện giờ không cần quá lo lắng về sự tồn tại của Võ Thánh, chẳng phải Đại Viêm Võ Thánh gần như trăm năm mới lộ diện một lần sao? Chỉ cần Võ Thánh không ra tay, với thực lực hiện tại của hắn, cơ bản là vô địch.
Hắn tiếp tục cảm nhận thân thể, sau Nguyên Đan cảnh lại phản bổ một lần nữa, khiến thân thể hắn tăng lên một bậc.