Bản xem trước công khai.
Trong cơn mê mang, Lạc Nam đột nhiên cảm giác được có vật gì đó mềm mịn khéo lóe áp lên bờ môi mình, mang theo làn hương thơm ngát như thiên sơn tuyết liên, mát lạnh và diệu ngọt.
Hắn theo bản năng vươn ra đầu lưỡi thô ráp của mình muốn bắt lấy sự ngọt ngào ấy, nhưng đáng tiếc chính làđầu lưỡi lại đưa vào không khí trống rỗng, mà hương thơm quyến rũ kia cũng chỉ còn thoang thoảng trên bờ môi.
Bừng tỉnh, Lạc Nam mở ra hai mắtphát hiện Đại Đảo Chủ không biết đã tỉnh từ bao giờ đang bình thản nhìn lấy hắn.
Đưng.
Tiếng đàn im bặt mà dừng, Lạc Nam mệt mỏi nằm bệch xuống mật thất.
Nghỉ ngơi một chút đi, với thương thế của Bổn Đảo Chủ còn khôi phục thì đám nha đầu kia cũng đã khá hơn rồi!
Âu Dương Thương Lan nhìn hắn mở miệng nói.
Lạc Nam vô thức gật đầu, Huyết Dẫn Vong Hồn Cầm lơ lửng ở bên cạnh.
Hồn Lực của hắn không được vô tận như Tiên Lực, việc sử dụng một Tôn Cấp Cực Phẩm Hồn Kỹ trên phạm vi rộng thật sự mất quá nhiều sức.
Đẩy ra cánh cửa mật thất, Âu Dương Thương Lan uyển chuyển bước ra ngoài.