Bản xem trước công khai.
Hai người đổ ầm xuống bãi biển, thở dốc kịch liệt ôm lấy nhau...
Ỷ Vân ánh mắt mơ màng khép hờ, toàn thân run rẩy tận hưởng nam nhân ôm ấp vuốt ve, giúp nàng tận hưởng dư vị khoái cảm của cuộc cao triều vẫn chưa tiêu tán.
Cảm nhận da thịt như tơ lụa của mỹ nhân, Lạc Nam yêu thương ôm nàng vào lòng ngực, thủ thỉ bên tai nàng những lời đường mật: Bảo bối, bên dưới của nàng vẫn còn siết chặt lấy ta! Nàng tuyệt lắm...
Ỷ Vân lười biếng nép vào lòng hắn, đầu lưỡi vươn ra liếm láp núm vú của nam nhân, tay chân nàng quấn chặt lấy Lạc Nam như muốn dung hợp hắn vào trong nàng.
Yêu thiếp không? Chàng yêu thiếp không?
Ỷ Vân ánh mắt tiêu hồn như muốn hòa tan nhìn lấy nam nhân, nhẹ giọng làm nũng nói.
Yêu, ta yêu nàng! Lạc Nam cúi đầu hôn xuống.
Ưm, mút lưỡi thiếp! Ỷ Vân mê say tách ra đôi môi dâng hiến.
Lạc Nam hưng phấn đem nước trong miệng của mình truyền qua, Ỷ Vân ngoan ngoãn uống sạch.
Mà lúc này, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh rốt cuộc ngâm tụng...