Bản xem trước công khai.
Thiên Tài mỗi một kẻ đều có ngạo khí của riêng mình, Hắc Hải Ngưu cũng không phải ngoại lệ, ở trong mắt hắn thì người ở đây có khả năng cùng hắn giao thủ cũng chỉ là những thiên tài hạch tâm nhất đến từ ba đại Thiên Vương cấp thế lực khác mà thôi.
Thân là đệ tử của Hải Long Yêu Vương, lại là Ngọc Tiên Viên Mãn cấp bậc cường giả khi tuổi còn rất trẻ, Hắc Hải Ngưu hắn đủ tư cách kiêu ngạo.
Vì thế mà lúc này đây, khi thanh niên thiên tài thuộc Đạo Huyền Tông bị Hải Hắc Ngưu chỉ đích danh, vô số người quay mặt nhìn về phía hắn.
Dù sao thì ở trước mặt toàn trường nếu không dám ứng chiến, chẳng khác nào lầm mất mặt Đạo Huyền Tông, mà hiển nhiên, tên thanh niên thiên tài của Đạo Huyền Tông không có ý định này.
Chỉ thấy hắn nhìn sang Đạo Huyền Kiếm Vương bằng ánh mắt trưng cầu ý kiến, bởi vì Đạo Huyền Kiếm Vương chính là sư phụ của hắn.
Lãng nhi ngươi cứ biểu hiện một phen, luận bàn mà thôi, đến điểm là dừng đừng đả thương đối thủ quá nặng! Đạo Huyền Kiếm Vương ánh mắt híp lại nhàn nhạt nói ra.
Tuân mệnh sư phụ! Thanh niên thiên tài gọi Lãnh nhi nhếch môi cười nhạt, thân thể thon dài như một thanh kiếm lóe lên, xuất hiện bên trên Võ Đài.
Hừ, cuồng vọng! Hải Sư Yêu Vương lập tức hừ lạnh một tiếng không vui nhìn Đạo Huyền Tông, lời nói của Đạo Huyền Kiếm Vương chẳng khác nào xem nhẹ thiên tài của Hải Yêu Cung bọn hắn.
Bình tĩnh!
Hải Long Yêu Vương vuốt râu dài bình tĩnh nói ra, ánh mắt hắn có chút ý tứ nhìn về phía Đạo Huyền Kiếm Vương, ở trong lòng thầm nghĩ: Người này ở trong lòng vẫn còn quá mức quan tâm thắng bại, chẳng trách tâm cảnh chưa đủ để tiến vào Kiếm Vực!