Bản xem trước công khai.
Chứng kiến Lạc Nam làm thịt thêm một Ất Tiên Viên Mãn, vô số người nuốt nước miếng, lại chẳng dám thở mạnh.
Duy chỉ có Đạo Trần cùng Đạo Lãng sắc mặt vẫn luôn bình thản, dường như tất cả hành động của Lạc Nam không lọt nổi vào mắt bọn hắn vậy.
Giết trưởng lão Lam gia, ngươi có biết Lam Cực Tiên Tinh là một trong những Tinh Cầu phụ thuộc Hải Vực Tinh chúng ta hay không? Đạo Trần chất vấn hỏi.
Không saigiết trưởng lão Lam gia chính là trọng tội, chúng ta có quyền trảm sát! Đạo Lãng cười lạnh nói.
Sủa thật nhiềuđã bảo các ngươi lên cắn ta, vì sao dài dòng như vậy? Lạc Nam một mặt chán ghét nói.
Đúng là ngụy quân tử, tham lam thì nói là tham lamcòn lấy lý do nghe đường hoàng như vậy.
Chấp mê bất ngộ, đón nhận cái chết!
Trước lời nói của Lạc Nam, Đạo Trần với Đạo Lãng rốt cuộc không nhịn được nữa, sát khí dâng trào như hóa thành thực chất.
Để ta lên, đối với kẻ nàymột mình ta là đủ! Đạo Lãng ánh mắt híp lại nói.
Đạo Trần nghe vậy có điều suy nghĩ gật đầu, đứng sang một bên.