Bản xem trước công khai.
Vô tận đau nhứt khắp toàn thân, Lạc Nam dần mở mắt.
Thiếu Chủ tỉnh rồi!
Một âm thanh nữ tử vui mừng có chút quen thuộc vang lên, Huỳnh Thảo sắc mặt mang theo lo lắng ngồi bên giường, kinh hỉ thốt lên khi nhìn thấy Ngọc Hải mở mắt.
Tránh ra lão phu xem! Đại trưởng lão Ngọc Hàn Lãnh từ bên ngoài đẩy cửa đi vào.
Huỳnh Thảo vội vàng khom người cúi đầu, ở trước mặt vị quyền cao chức trọng như Đại Trưởng Lão, nàng ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Đại trưởng lãobổn thiếu chủhôn mê bao lâu rồi? Lạc Nam âm thanh tràn ngập suy yếu, thân thể hắn lúc này như muốn tan thành từng khối nhỏ, thương thế lần này thật sự quá nghiêm trọng.
Một tháng, thiếu chủ đã hôn mê bất tỉnh suốt một thángcũng may Môn Chủ đích thân bỏ ra Ngọc Cấp Đan Dược - Phục Mệnh Hoàn Sinh Đan mới cứu được mạng ngươi! Ngọc Hàn Lãnh trầm thấp hồi đáp.
Theo hắn thấy, thiếu chủ vẫn chưa thể hấp thu hết dược lực từ Phục Mệnh Hoàn Sinh Đan, dù sao đây là Ngọc Cấp Đan Dượctin tưởng khi hấp thu toàn bộ, sức khỏe của thiếu chủ sẽ ổn thỏa trở lại.
Ngọc Hải lần này hành động thật sự quá mức nông nỗi, chẳng những liên lụy toàn bộ cao tầng Ngọc Tiên Môn, ngay cả Ngọc Chấn Lôi cũng phải tiêu hao không ít tài sản riêng tư để bồi thường cho ba thế lực còn lại, Ngọc Hàn Lãnh có chút trách cứ nhìn hắn.
Là ta quá mức lập công, cứ nghĩ Ngọc Ma kia đã trọng thương không khó để kết liễu! Lạc Nam ra vẻ áy náy nhợt nhạt nói, trong lòng lại là cười lạnh không thôi.