Bản xem trước công khai.
Ỷ Vân vào Linh Giới Châu, Lạc Nam cũng thoải mái hơn, chứng kiến hai cái Phong Lôi Cộng Minh Chưởng do Ngọc Tiên đánh tới, da đầu hắn trở nên tê dại.
Chưởng lực do Ngọc Tiên đánh ra, sức công phá và dư uy nhất định sẽ kéo dài hơn Ất Tiên không biết bao nhiêu lần.
Dù một lần nữa sử dụng Hồn Địa để tạm tránh mũi nhọn thì thời gian tồn tại của Hồn Địa cũng không đủ lâu trước hai chưởng ấn mang tính hủy diệt này.
Chỉ sợ khi Hồn Địa tản đi, cơ thể Lạc Nam vẫn còn nằm trong phạm vi vụ nổhuống hồ sử dụng Hồn Địa phải đứng im tại một chỗ, chẳng khác nào tạo thời cơ cho hai tên Ngọc Tiên đuổi đến, như vậy khác nào cá tự vào lưới.
Mà tiến vào trong Linh Giới Châu tạm thời cũng có thể an toàn, tuy nhiên với kiến thức của hai tên Ngọc Tiên, bọn chúng nhất định sẽ biết hắn dùng đến Không Gian Pháp Bảo, sau đó kéo lượng lớn tu sĩ Ngọc Tiên Môn đến canh gác xung quanh khu vực, như vậy chẳng lẽ cả đời phải trốn ở Linh Giới Châu sao?
Không Đạo Na Di của Cấm Kỵ Chi Nhãn cần một khoảng thời gian để mở, lúc này không còn kịp nữa rồi.
Đang bật Khai Môn, lý trí và tinh thần của Lạc Nam tỉnh táo đến mức đáng sợhắn âm thầm đưa ra các loại bày trừ, các loại suy tính, bắt đầu thiết lập bố cục chạy thoát thân.
Muốn thoát khỏi tầm mắt hai tên Ngọc Tiên, như vậy phải có thứ gì đó ngăn trở bọn hắnđể bọn hắn không còn bận tâm tiếp tục truy sát lấy chính mình, sau khi thoát khỏi tầm kiểm soát rồi, trốn vào Linh Giới Châu cũng không muộn.
Ầm.
Vô số suy nghĩ chỉ diễn ra trong thoáng qua, hai chưởng pháp dữ tợn đã bá đạo tàn phá mà đến, muốn nghiền ép mọi chướng ngại vật cản đường chúng nó thành cặn bã.