Bản xem trước công khai.
Thời gian như một dòng chảy.
Chỉ thoáng chốc, lại năm năm trôi qua.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trướcnhưng ngày chia tay, chúng nữ vẫn không cầm được nước mắt.
Vẫn là tại đình viện trang nhã của Liễu gia.
Lạc Nam lần lượt đem từng thê tử ôm vào trong ngực an ủi, cố gắng đè nén nỗi đau mất mát nơi trái tim, ngăn không để lệ nam nhi phải đổ.
Huhu, Kỳ Nam không muốn xa baba, Kỳ Nam không muốn.
Bầu không khí ngậm ngùi lên đến đỉnh điểm khi Tiểu Kỳ Nam khóc rống lên, hai mắt đẫm lệ, vùi đầu ở trong lòng ngực phụ thân, tứ chi bám sát cơ thể hắn như muốn dính vào cùng nhau.
Mười nămvì muốn Tiểu Kỳ Nam vui vẻ khôn lớn một cách bình thường, nên Lạc Nam không để nàng phải vào Gia Tốc Trận tu luyện, tiểu cô nương cũng chỉ mới 10 tuổi mà thôi.
Được sống trong tình yêu thương của phụ thân, rất nhiều mẫu thânvà cả sư phụ, tuổi thơ của Tiểu Kỳ Nam trôi qua thật đẹp, và cho đến khi biết mình phải xa phụ thân, với tính cách vô tư hoạt bát của nàngvẫn không thể chấp nhận.
Kỳ Nam ngoanba ba hứa với ngươi, chúng ta sẽ rất nhanhrất nhanh chóng đoàn tụ! Ánh mắt Lạc Nam đỏ ngầu.