Bản xem trước công khai.
Lạc Vũ nhìn một đám nữ nhân như hoa như ngọc, diện mạo tuyệt trần mà sắc mặt tái mét.
Hắn không hiểu vì sao những nữ nhân sở hữu Thể Chất, các loại truyền thừa của Thần Thú quý hiếm dù là tại Tiên giới cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ, được xem là thiên chi kiều nữ lại cùng nhau xuất hiện tại Tu Chân Giới thấp kém như thế này, còn khiến người khác khó tin hơn nữa là các nàng lại cùng nhau chung chồng, chấp nhận gạt bỏ kiêu ngạo để hầu hạ một nam nhân.
Lạc Vũ thừa nhận hắn ghen ghét với Lạc Nam, ghen ghét đến không cách nào để hình dung khi những nữ nhân vừa xuất hiện và đứng về phía Lạc Nam, nụ cười đắc ý trên mặt cũng cứng đờ lại, thay vào đó là vô tận phẫn nộ và không cam lòng.
Khốn kiếp, dù là Đế Cấp Tông Môn tại Đại Tiên Giới cũng không thể sở hữu lượng lớn thiên tài đến như vậy, Việt Long Tinh rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì? Vì sao sản sinh ra nhiều nữ nhân thiên phú kiệt xuất như vậy?
Lạc Vũ trong lòng thầm mắng chửi.
Hiển nhiên hắn nằm mơ cũng không hề biết rằng, chúng nữ có được thành tựu như hiện tại là do một tay Lạc Nam yêu thương bồi dưỡng.
Bất quá càng ghen ghét bao nhiêu thì Lạc Vũ càng muốn phá hoại bấy nhiêu, ăn không được phá cho hôi, một đám nữ tử này nếu toàn bộ trưởng thành sẽ là trợ thủ kinh khủng của Lạc Nam, hắn phải nhân cơ hội diệt sát khi các nàng chưa khai thác hết toàn bộ tiềm lực thiên phú của mình.
Nghĩ đến đây Lạc Vũ cười lạnh: Lần trước chỉ vài trăm người đã đem các nàng đánh cho te tua, hiện tại nhân số chúng ta tụ tập gần gấp đôi, ngươi muốn nữ nhân của mình đi ra chịu chết?
Có giỏi ngươi tự mình đến xem ai là kẻ đi chết? Diễm Nguyệt Kỳ nhếch miệng khinh thường, tóc dài vốn dĩ đỏ rực của nàng nay lại có thêm kim sắc lấp lánh, cao quý không cách nào để hình dung.
Trả lại đôi mắt cho phu quân chúng ta, ngươi không xứng giữ! Bạch Tố Mai sắc mặt lạnh lẽo nhìn thẳng Lạc Vũ.