Bản xem trước công khai.
Vô số ánh mắt nhìn chằm Bách Vô Sinh cùng Bách Hiểu Sinh hai người, ánh mắt từ kính trọng chuyển thành xem thường và khinh bỉ, các ngươi lâm trận bỏ trốn thì cũng thôi, dù sao đối thủ quá mức cường đại, mọi người có thể thông cảm một chút.
Đằng này chẳng những hèn nhát ẩn nấp, còn đảo trắng thay đen nói là bí mật bố trí trận pháp, bố trí cái rắm a.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt một đám tu sĩ Hải Châu Đại Lục với Bách Linh Học Phủ đen như đáy nồi, mất mặt xấu hổ cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt trêu chọc đến từ các thế lực tại ba Đại Lục khác.
Dù sao Bách Vô Sinh chính là đại diện cho cường giả đỉnh cao của Hải Châu, bắn biểu hiện như vậy thật sự quá nhục nhã.
Hừ, tức chết lão phu, tức chết lão phuta cùng Bách Linh Học Phủ từ đây tuyệt giao!
Ải Nhân Tộc Trưởng sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng, thở hổn hển chỉ đám người Bách Linh Học Phủ, hắn cảm thấy mình nếu tiếp tục làm khách khanh trưởng lão dưới trướng Bách Vô Sinh chính là sỉ nhục a.
Trong trận đại chiến, Ải Nhân Tộc cũng hy sinh không ít thành viên, Pháp Bảo cấp cao hủy diệt vô số kiện, bọn hắn chưa hề nháy mắt dù chỉ một cáibiểu hiện của Bách Vô Sinh khiến Ải Nhân Tộc Trưởng thất vọng cùng cực.
Mà một đám thế lực có dính liếu với Bách Linh Học Phủ cũng nhao tuyên bố tan rả quan hệ.
Các ngươi Bách Vô Sinh vừa mới tỉnh lại nghe thấy, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, bất quá biết bản thân mình đuối lý không thể làm gì, chỉ có thể xấu hổ ê chề đem tức giận trút xuống đầu thằng nhi tử ngu ngốc, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn.
Bách Hiểu Sinh mơ màng được mấy tên trưởng lão Bách Linh Học Phủ đỡ lấy, cúi gằm mặt xuống, hắn biết bản thân mình đã làm danh vọng của Bách Linh Học Phủ rơi xuống đáy vực, nào còn dám nói thêm điều gì?