Bản xem trước công khai.
Lạc Nam nhìn tên thanh niên đánh tới, sắc mặt trở nên cổ quái, hiển nhiên không nghĩ đến mình vừa đi bao lâu đã có chuột lẻn vào nhà, để Mỹ Anh thủ hộ quả là quyết định sáng suốt, bằng không chỉ với một tên như thế này cũng đủ sức san bằng Bình An Thành rồi.
Nhìn thấy Lạc Nam trầm tư, tên thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh trong lòng cười nhạt, cho rằng tên này bị uy thế của mình dọa cho hoảng sợ rồi.
Hắn bị nữ nhân khổng lồ kia đánh cho chật vật đang nghẹn một bụng tức, rốt cuộc tìm được chỗ xả.
Nghĩ đến đây, sát khí trong mắt tràn đầy, cao tại thượng nói: Kêu ngươi cút còn không cút? Tiễn ngươi lên đường!
Nói xong, vô tận Tiên Lực ngưng tụ thành một cái chưởng ấn mạnh mẽ hướng Lạc Nam chụp đến.
Một đám dân chúng Bình An Thành từ phía dưới nhìn lên thấy tình cảnh này, sắc mặt trở nên hết sức đặc sắc.
Chỉ nhìn thấy Lạc Nam lười biếng duỗi ra một tay, một cái cự đại Long Trảo cấp tốc hình thành, hướng về chưởng ấn kia nghiền ép mà đến.
Răng Rắc.
Chưởng ấn vỡ nát thành từng mảnh, trong ánh mắt khó tin của tên thiên tài, Chân Long Trảo khổng lồ đập lên người hắn, như nện một con ruồi vậy.
Đùng.