Bản xem trước công khai.
Dưới mật thất, thời gian trôi nhanh.
Mà nhịp tim của Lạc Nam từ gia tốc khi âm thanh đếm ngược của Hệ Thống vẫn không ngừng vang lên, chăm chú đến mức bỏ Võ Tam Nương u oán trợn đôi mắt phượng lườm hắn.
Có làm không? Võ Tam Nương bật người ngồi dậy, cánh tay thon gọn ôm lấy cổ hắn, một tay khác nghịch ngợm véo lấy đầu ti hắn.
Cuồng Bạo Nữ Vương biểu hiện tình cảm cũng khác xa nữ tử e thẹn khác, trái lại muốn gì nói đó, động tác cũng hết sức lớn mật.
Haha, ta để nàng làm!
Lạc Nam cười to, ngả người nằm ngửa xuống, lật Võ Tam Nương ngồi lên cơ thể mình, hai tay vươn lên nắm lấy vòng eo uyển chuyển đầy co dãn của nàng.
Võ Tam Nương hơi có chút mộng, bất quá thiên phú trong chuyện này của nàng không thấp, lập tức hiểu ý hắn, khóe môi mộng đỏ vểnh lên kiêu ngạo, lắc lư bờ mông thịt lựa chọn tư thế, đôi chân tách ra, hít sâu một hơi nhún người ngồi xuống...
Hừ, hừ... sướng chết!
Võ Tam Nương chưa kịp thích ứng cảm giác mới lạ, cắn đôi môi yêu kiều rên rỉ, ngồi bẹp thở dốc trên thân thể hắn.
Man Hoang Thánh Nữ ẩn nấp bên trong cũng có biểu tình y hệt, chẳng qua không thể biểu lộ ra ngoài, xúc cảm của hai nàng hiện tại chính là một.