Bản xem trước công khai.
Nhìn thấy bóng ảnh đang lao đến, không ít người dùng ánh mắt cười trên nổi đau của người khác nhìn chằm Lạc Nam, cũng có vài ánh mắt đồng tình, thương hại.
Hiển nhiên ai cũng cho rằng, kết cục của tên này nhẹ nhất cũng trọng thương, bị Cự Hán Tộc nhắm đến có trời cũng không cứu được.
Chết! Tên Cự Hán cười gằn, bốn nắm đấm đồng loạt tung ra, muốn thể hiện một mặt bá đạo của Cự Hán Tộc.
Chỉ là mọi thứ lại không theo ý muốn của hắn, bởi vì trong một khoảng khắc rất nhỏ, thân thể của hắn đột ngột định lại một nhịp hết sức kỳ quái.
Mà chỉ trong khoảng khắc ngắn ngũi đó, mục tiêu mặc áo choàng đen trước mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu khổng lồ của hắn, một cước hung hăng trấn xuống.
Thiên Thạch Cước.
Đùng.
Đầu óc tên Cự Hán kịch chấn, một vét lỏm hình bàn chân xuất hiện trên đỉnh đầu, mà thân thể khổng lồ kia của hắn cũng bị đạp quỵ xuống mặt đất, hết sức nhục nhã.
Tĩnh.
Toàn bộ không gian phía trước Thạch Điện trở nên yên tĩnh, đám người trợn má há hốc mồm, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.