Bản xem trước công khai.
Võ Lực Đài, được thành lập bởi một tổ chức mạnh mẽ có vốn liếng hùng hậu, là sân chơi giành cho những kẻ liều mạng, dùng mạng của mình ra đánh cược, cơ chế khá giống Đấu Thú Trường ở Linh Vũ Thành mà Lạc Nam từng tham dự.
Nhưng nếu Đấu Thấu Trường là sàn đấu để nhân loại chiến với yêu thú, thì Võ Lực Đài lại là nơi người giết người, hơn nửa còn là hỗn chiếnkết quả cuối cùng chỉ có một người chiến thắng, sinh tử tự chịu.
Nằm ở tận cùng Cự Nhân Thành, còn cách xa trăm dặm, Lạc Nam đã nghe thấy âm thanh la hét, sự hỗn loạn, tiếng mắng chửi chát chúa đinh tai nhứt óc, vô số bóng người lít nha lít nhít, có lớn có nhỏ.
Võ Lực Đài, nơi trung tâm xây dựng một sàn đấu có bán kính khoảng trăm dặm, xung quanh là vô số hàng ghế được xây dựng theo hình xoắn óc từ thấp lên cao, bảo đảm toàn bộ khán giả có thể quan sát tình huống nơi trung tâm đấu trường.
Từ trên cao nhìn xuống, đầu người đông như kiến cỏ, cũng lười đếm.
Lạc Nam ba người hạ xuống cổng ra vào, lập tức có hai nam tử cao to tiến đến, nhìn bộ dạng chắc thuộc nhóm những người quản lý ở đây, tu vi đạt đến Thất Chuyển Thể Tu, không đơn giản.
Ba vị muốn chiến hay chỉ làm khán giả? Gọn gàng dứt khoác, một nam tử trong đó đặt câu hỏi.
Có thể nói rõ hơn không? Lạc Nam thản nhiên hỏi, hắn cần biết chút ít quy tắc tại Võ Lực Đài.
Hai nam tử liếc nhau, nhận thấy ba người Lạc Nam có lẽ lần đầu tiến đến nơi này, kiên trì giải thích: Nếu muốn làm khán giả, phải bỏ ra 100 Man Thạch cho một ghế ngồi, có đặt cược hay không tùy ý các vị!
Còn nếu muốn tham chiến, phải ký cam kết vào giấy sinh tử, giành được thắng lợi cuối cùng sẽ được Võ Lực Đài trao thưởng một nửa số tiền đặt cược, tham gia chiến đấu không hạn chế nhân số, lần này có lẽ hơn hai trăm người!