Bản xem trước công khai.
Băng Huyền Thành.
Thành trì lớn nhất trong phạm vi lãnh thổ của Băng Huyền Đế Quốc, mà các đại gia tộc, các thế lực trọng tâm cùng Hoàng Cung Băng Huyền Đế Quốc đều ngự trong Băng Huyền Thành.
Lấy Băng Huyền Thành làm trung tâm, vạn dặm lãnh thổ xung quanh chính là vô số các thế lực lớn nhỏ từ Nhất Cấp đến Lục Cấp cư ngụ, bọn hắn đều là thế lực dưới trướng Băng Huyền Đế Quốc, lấy Băng Huyền Đế Quốc cầm đầu, như thiên lôi sai đâu đánh đó, xem việc có thể gia nhập vào trong Băng Huyền Thành là một loại vinh dự.
Bên trong Băng Huyền Thành, chỉ các Thất cấp thế lực trở lên mới được phép trú ngụ, mà ba thế lực cường đại nhất trong đó không thể nghi ngờ chính là Vũ Gia, Dương Gia cùng Lâm Gia đạt đến Bát Cấp.
Băng Huyền Thành so với Bạch Đế Thành không thua kém chút nào, chỉ là hoàn cảnh thiên nhiên thì hoàn toàn khác biệt.
Tại Băng Huyền Thành, quanh năm gió tuyết ngập trời, cái lạnh luôn tồn tại bên cạnh cuộc sống con người, bất quá cũng vì chính lý do này, mà tu sĩ Băng Hệ Linh Căn tại Băng Huyền Thành chiếm đến tám phần, thiên nhiên Băng giá ưu ái khiến tốc độ tu luyện của Băng hệ tu sĩ nhanh hơn rất nhiều so với địa điểm khác, thậm chí việc tu luyện công pháp vũ kỹ Băng hệ các loại cũng thuận lợi hơn.
Giống với phần lớn các Thành Trì khác, Băng Huyền Thành không cho phép phi hành, Lạc Nam đành phải nhập gia tùy tục, từ rất xa trên không trung đã hạ người rơi xuống.
Đi cạnh hắn, thiếu nữ xinh xắn đáng yêu mặc lấy y phục thị nữ, ánh mắt tràn ngập tưởng niệm nhìn chăm chú Băng Huyền Thành, bàn tay xinh xắn khoác lấy cánh tay Lạc Nam, hết sức thân mật.
Cô gia, thiếp thật nhớ tiểu thư! Băng Linh Nhi nỉ non nói ra.
Nàng từ nhỏ đã được Băng Lam Tịch thu nhận, quan hệ giữa hai người không giống chủ tớ, trái lại có phần giống tỷ muội, lúc này xa cách thời gian dài, đương nhiên tưởng niệm vô cùng.