Bản xem trước công khai.
Không gian triệt để trở nên tĩnh lặng, chúng nữ Nguyệt Kỳ cùng vô số nữ nhân Bách Hoa Tông từ phía dưới nhìn lên nhất thời hé mở từng đôi môi thơm, trong ánh mắt đều là sự kinh ngạc.
Hiển nhiên không một ai ngờ tới kết quả sẽ là như vậy, dù sao trước đó cả Lạc Nam và Tô Nhan đều diễn xuất quá đạt, chiêu thức vận dụng mang tính một đòn quyết định thắng bại, thậm chí ngay cả Thiên Hạ Vô Song của Lạc Nam cũng đã kích hoạt.
Cả hai đều muốn đánh lừa đối phương, để đối phương không nhận ra quyết định của mình, nhưng kết quả cuối cùng lại là như vậycả hai người cùng lúc buông bỏ vũ khí, cả hai người đều không muốn tổn thương đối phương, đều chấp nhận mình là người chịu thiệt.
Cảnh tượng tưởng chừng chỉ có trong tiểu thuyết này lại xuất hiện trước mắt các nàng, nhất thời trong lùng rung mạnh, hâm mộ, sùng bái hướng mắt nhìn hai thân ảnh trên không trung kiađó gọi là chân ái sao?
Lạc Nam và Tô Nhan va mạnh vào nhau, hắn vô thức vươn tay ôm lấy thân thể nàng vào lòng, bốn mắt nhìn nhaungàn lời muốn nói.
Hai người không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết được tại sao lại xảy ra kết quả như vậy, rõ ràng là người kia cũng nghĩ giống như mình, không muốn tổn thương lẫn nhau, một luồng cảm giác hạnh phúc, cảm động dâng trào, giờ phút này như vĩnh hằng trong tâm trí.
Cảm giác được vòng tay săn chắc của nam nhân, hơi ấm của nhau lan tỏa qua da thịt, Tô Nhan hé đôi môi mộng, thổ khí như lan: Đệ làm như vậysao có thể đánh bại tỷ?
Trong giọng nói của nàng có chút run rẩy, hắn không muốn đánh nàng, làm sao đem nàng đánh bại, làm sao nàngcó thể gả cho hắn.
Lạc Nam nghe vậy bật cười, một tay ôm chặt vòng eo Tô Nhan, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve gò má hơi ửng hồng của giai nhân, Tô Nhan hơi run rẩy trước động tác của hắn, bất quá vẫn không nỡ đẩy ra.
Nàng nói ngốc cái gì? Chúng ta trong lòng có nhau, quang minh chính đại đến với nhau, cần gì phải phân ra thắng bại? Hắn cười tủm tỉm hỏi.