Bản xem trước công khai.
Sau khi mua Tam Linh Phiến cho Tần Mộng Ảnh, Lạc Nam còn mua thêm được một thanh Chân Cấp Hạ Phẩm Ảo Ảnh Kiếm cho Mộc Tử Âm sau hơn mười lần làm mới Cửa Hàng.
Theo lời của Kim Nhi nói, Chân Cấp Hạ Phẩm đã đủ cho các nàng sử dụng một thời gian rất dài, muốn điều động và phát huy uy lực của vũ khí Chân Cấp không phải chuyện dễ, hấp tấp sử dụng Pháp Bảo đẳng cấp quá cao có đôi khi hại nhiều hơn lợi.
Lạc Nam cũng đồng ý với thuyết pháp này, điển hình là hắn vẫn dùng Giao Vương Kích và Trọng Kiếm, hai vũ khí này đều là hàng Linh Cấp, đã đủ dùng rồi.
Huống hồ quá mức rêu rao cũng không phải chuyện tốt, làm không khéo dễ dẫn xuất lòng tham của đám lão quái vật, lại phải làm phiền Võ Tam Nương ra mặt giải quyết rất phí thời gian của nàng.
Tần Mộng Ảnh rốt cuộc có được Chân cấp pháp bảo, dương đắc ý khiêu khích nhìn Diễm Nguyệt Kỳ, thầm nghĩ đợi ta đúc thành Ngũ Hành Thánh Thể sẽ cho nữ nhân này biết tay.
Mộc Tử Âm thì không cần phải nói, trân trọng Ảo Ảnh Kiếm như bảo bối, nỗi nhớ Tử Mộc Kiếm cũng nhét sâu vào trong lòng.
Đám người một lần nữa rời khỏi Linh Giới Châu, xuất hiện trên Mộng Tiên Chu.
Lạc Nam ca, nhìn quang cảnh này chúng ta sắp rời khỏi phạm vi Hoàng Sa Đại Lục Bạch Liên Hoa nhìn ở phương xa đã loáng thoáng thấy xuất hiện một con sông lớn, nhẹ giọng nói ra.
Hoàng Sa Đại Lục với hơn chín phần địa hình là sa mạc, nhiệt độ nóng bức đến cực hạn, có sông lớn xuất hiện nói rõ bọn họ sắp rời khỏi địa phận nơi này.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt Bạch Liên Hoa tràn ngập chờ mong, từ nhỏ nàng đã quen sống ở sa mạc, làm chim hoàng yến được nuôi trong lồng, thâm tâm luôn khao khát được rời khỏi lồng giam chật hẹp đó.