Bản xem trước công khai.
Hoa Ngọc Phượng trợn trắng mắt, thầm nghĩ người ta còn chưa đồng ý gả cho ngươi, tự xưng phu quân cái gì nha.
Bất quá lúc này không tiện làm xấu mặt hắn, để tên này chiếm tiện nghi miệng lưỡi một chút cũng được, ngoan ngoãn gật đầu.
Phu quân, chàng muốn thu phục Dị Thổ sao? Cơ Nhã và Cơ Băng lo lắng nói, các nàng cảm giác được Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ rất mạnh, muốn thu nó chỉ sợ lành ít dữ nhiều a.
Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc, trầm thấp nói ra: Không, ta chưa đủ sức thu phục nó.
Lão Tứ!
Đám người Ngũ Lão tê tâm liệt phế rống lên, từng đôi mắt đỏ ngầu như máu.
Giao tình của bọn hắn đã vài ngàn năm, có thể nói là so với người một nhà còn khăng khít hơn, lúc này đây nhìn kết cục của Tứ Lão, cả đám như lâm vào điên cuồng.
Cái chết của Tứ Lão thật sự quá mức thê thảm, hắn biết bản thân không thể sống được dù ở mọi hoàn cảnh nào nên tự bạo luôn cả Nguyên Anh của mình, mà linh hồn cũng bị nghiền đến nát bấy.
Rõ ràng là muốn chân chính đồng quy vu tận với chúng nữ, xém chút nữa đã để lại tiếc nuối cả đời trong lòng Lạc Nam.
Ta giết chết các ngươi, giết hết đám yêu nữ này!