Bản xem trước công khai.
Dị Hỏa bùng phát, đã đem y phục trên thân hai người hóa thành hư vô.
Lạc Nam áp người lên thân thể đầy đặn mềm mại của Hoa Thanh Trúc, cảm nhận sự mát lạnh êm ái như bông của nàng, nhất thời thở dài một hơi sảng khoái.
Hừ, chỉ nhân cơ hội là giỏi Hoa Thanh Trúc kiều hừ một tiếng, hé môi cắn vào vai hắn, da thịt người này săn chắc sung mãn, quả nhiên không hổ là thể tu.
Lạc Nam cười hì, nghĩ đến mình đang đè lên thân thể trần truồng của nữ nhân cao quý nhất Bạch Sa Hoàng Triều, dù là hoàng đế cũng không được hưởng, nhất thời hưng phấn bừng.
Bảo chữa thương đâu? Hoa Thanh Trúc lạnh lùng liếc mắt, nhất thời phong tình vạn chủng.
Lạc Nam nghe vậy xấu hổ mặt đỏ, bất quá bên ngoài ra vẻ đường hoàng đáp: Không vội, đợi nó ở trạng thái cứng nhất sẽ trị thương càng tốt, càng thêm hiệu nghiệm.
Phốc.
Hoa Thanh Trúc không nhịn được bật cười, không hiểu vì sao ở cùng tên này, nàng muốn lạnh lùng cũng rất khó.
Thấy nụ cười như trăm hoa đua nở kia, mặc dù bờ môi còn hơi tái nhợt, nhưng lại ẩn chứa vẻ đẹp giản dị trang nhãLạc Nam nhìn đến ngẩn ngơ.
Bất chợt cúi đầu, đem đôi môi nàng diệu dàng hôn lấy.