Bản xem trước công khai.
Bị hắn đột ngột chiếm đoạt bờ môi thơm nóng bỏng, Chân Mật sau một thoáng thẹn thùng liền không hề mặc cho hắn tự tung tự tác như Cầm Dao Nhã, ngược lại nàng biến bị động thành chủ động, cái lưỡi ướt át len lỏi vào miệng hắn, cướp đoạt đầu lưỡi hắn...
Thậm chí nàng còn đem hắn đẩy nằm xuống bờ cát trắng, cơ thể quyến rũ mềm mại đè ép lên người hắn.
Lạc Nam dở khóc dở cười, có cảm giác như người đang bị cưỡng hôn là mình chứ không phải Chân Mật.
Hôn đến chán chê, nàng mới chủ động tách môi, đầu lưỡi liếm nhẹ khoé miệng vô cùng kiều diễm, nhếch mép nói: Tư vị không tồi.
Thế có muốn hơn nữa không? Lạc Nam cười hắc vuốt ve bờ eo chắc thịt của nàng.
Nằm mơ đi! Chân Mật liếc xéo mắt nói: Muốn tiến xa hơn thì cưới gả cho đàng hoàng rồi tính.
Thế nàng có nguyện ý gả cho ta? Lạc Nam nghiêm túc hỏi.
Nếu không nguyện ý, vừa rồi đã cùng ngươi liều mạng. Chân Mật trừng mắt nhìn hắn, bầu ngực có quy mô phập phồng vì giận: Ngươi cho rằng lão nương dễ dãi đến mức cho một kẻ mình không muốn gả hôn à?
Rõ ràng là nàng hôn ta, ta chỉ bị động chịu đựng. Lạc Nam ra vẻ uỷ khuất.
Hắn chỉ vừa chạm lên môi nàng, toàn bộ quá trình sau đó đều là Chân Mật hành động a.