Bản xem trước công khai.
Đại nhân... đại nhân... ngươi làm sao có thể như vậy a?
Bên trong khách điếm vang lên tiếng nức nở của một nữ nhân...
Tủi nhục, vô cùng tủi nhục...
Tên khốn kiếp kia thật sự chỉ thu lấy quần lót nhỏ của nàng, sau khi đạt thành mục đích... hắn lại không thèm động vào nàng dù chỉ là một đầu ngón tay, cực kỳ dứt khoát quay đầu liền đi, từ đầu đến cuối ngay cả liếc nhìn nàng cũng không nhìn a.
Biến thái, biến thái đến cực điểm, thế gian sao lại tồn tại kẻ biến thái như vậy.
Bất quá bởi vì kiêng kỵ thân phận của đối phương, nàng cũng chỉ đành nuốt hờn tủi vào trong lòng mà thút thít khóc bên trong chăn đệm, đổi lại là người khác chỉ sợ đã sớm xông lên liều mạng.
Ngươi tổn thương trái tim nữ nhân. Bọ Hung chậc lưỡi không thôi nói: Đi cùng với ngươi đúng là khiến Đấng ta mở mang tầm mắt.
Ai thèm quan tâm chứ? Bộ sưu tập độc nhất vô nhị của Trư gia lại càng thêm phong phú rồi.
Trư Hùng Tuấn cười hắc kiểm tra một mảnh vải hình tam giác vừa bổ sung vào Nhẫn Trữ Vật, bên trên còn cẩn thận chú thích mấy dòng chữ Mỹ đệ nhất hoa khôi Đại Hoang Thành.
Nếu có người quét được cảnh tượng bên trong nhẫn của hắn chắc chắn sẽ trợn mắt há hốc mồm.