Bản xem trước công khai.
Chết... thật sự chết rồi...
Trơ mắt nhìn thấy Lạc Nam tan xương nát thịt, hồn phi phách tán trước một kiếm vượt ngoài nhận thức của bản thân, Loạn Đạo Quận Chúa và nữ thích khách đều đầy mặt ngơ ngác...
Quả nhiên không thể chống đỡ a... Ninh Lam gật gù nói.
Khoé môi hai nữ nhân giật, các nàng dù sao cũng là hậu bối của Thần Đạo Cảnh, kiến thức bất phàm.
Một kiếm vừa rồi đừng nói là Lạc Nam chỉ là Đại Đạo Cảnh, e rằng ngay cả Thần Đạo Cảnh cũng không thể chống nổi.
Đó quả thật là loại sức mạnh có thể tru diệt cả thần minh.
Nếu các ngươi đối mặt với một kiếm đó, sẽ làm như thế nào? Ninh Lam nhìn hai nữ mỉm cười.
Ta sẽ cố gắng né tránh, thà né tránh vẫn còn có cơ hội giữ mạng, một kiếm kia căn bản là không thể cản phá, đối nghịch chỉ có con đường chết. Loạn Đạo Quận Chúa không chút do dự hồi đáp.
Nàng sinh ra trong hoàng thất, là một con người cực kỳ lý trí... ở trong hoàn cảnh thập tử vô sinh như vậy, nàng sẽ lựa chọn né tránh.
Trước đó Ninh Lam cũng từng nói được phép né tránh mà không phải sao?