Bản xem trước công khai.
Hắn đường đường là một đại nam nhân, tại sao lại tắm rửa lâu như vậy?
Chờ đợi mòn mỏi, Chân Mật giận dữ mắng một tiếng.
Chẳng lẽ hắn có bệnh ưa thích sạch sẽ? Khương Lê cũng nhẹ chau mày.
Lạc Nam đã ở trong Thiên Đạo Bảo ba ngày ba đêm, thời gian hắn tắm rửa còn lâu hơn nữ nhân như hai nàng, làm sao hai nữ không cảm thấy kỳ quặc?
Hay ngươi nhìn xem thử hắn làm cái gì? Chân Mật đề nghị, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi: Nam nhân này suốt ngày thần bí, nói không chừng đang giấu bí mật nào đó.
Cái lồng đèn này là Thiên Đạo Bảo của Khương Lê cho nên chỉ cần nàng ta muốn, sẽ dễ dàng quan sát được cảnh tượng bên trong.
Bất quá trước đó Lạc Nam có nói mình muốn tắm rửa, Khương Lê đường đường là Thiếu Thần Nữ của đại thế lực, đương nhiên sẽ không có sở thích nhìn trộm.
Việc này không tốt lắm... Khương Lê hơi do dự.
Sợ cái gì? Chúng ta đường đường là Thiên Đạo Cảnh, tâm cảnh vững như bàn thạch còn sợ nhìn thấy thân thể nam nhân sao? Chân Mật bạo dạng nói: Một bộ túi da mà thôi, cùng lắm thì ngó một lần rồi thôi.
Khương Lê thầm nghĩ cũng đúng, nàng cũng muốn xem thử Lạc Nam rốt cuộc che giấu thứ gì, vì sao ở trong đó lâu như vậy.