Bản xem trước công khai.
Nghe thấy Lạc Nam đòi giao ra Bảo Khang, sắc mặt của Trần Thị đám người trở nên khó coi...
Kẻ này tìm đến tận nhà bọn hắn muốn bọn hắn nộp mạng của nhi tử, thử hỏi bậc làm phụ mẫu, tuy rằng biết nhi tử của mình làm sai nhưng mấy ai có thể chấp nhận?
Thấy tình cảnh này, Bảo Lan biết nếu mình không lên tiếng hoà giải thì sẽ khó tránh khỏi xung đột.
Nàng bước đến phía trước mặt Lạc Nam và hai nữ, nhấc váy thi lễ, áy náy mở miệng: Gặp qua ca và hai vị tỷ, tiểu nữ biết hành vi của tam ca của mình là khó thể tha thứ... xin lỗi cũng chỉ bằng thừa, ở đây tiểu nữ có một chút lễ vật xin được bù đắp, hy vọng các vị có thể đại nhân đại lượng, dơ cao đánh khẽ mà tha cho hắn một lần.
Nói xong cởi bỏ cả Nhẫn Trữ Vật đưa đến.
Nhìn thấy thiếu nữ như bước ra từ trong tranh hiểu chuyện, ôn nhu như nước hạ thấp mình xin lỗi, sắc mặt đám người Dương Siêu, Bảo Đăng lạnh lẽo, chỉ hận Bảo Khang là kẻ gây ra tất cả mọi việc nên khiến nàng chịu uỷ khuất như vậy.
Thậm chí ngay cả Bảo Ngạn, Trần Thị cũng nhịn không được muốn cho Bảo Khang một cái tát.
Bất quá Lạc Nam lại là dửng dưng như không, nữ nhân tuyệt sắc ôn nhu hiểu chuyện hắn nhìn thấy rất nhiều.
Lạc Ly, Lạc Huyên, rồi cả Bạch Liên Hoa, Hải Linh Lung... các nàng đều thuộc kiểu nữ nhân như vậy, cho nên Lạc Nam cũng chẳng động lòng.
Bất quá đánh người cũng phải nhìn sắc mặt, đã Bảo Lan này hiểu lý lẽ, hắn cũng kiên nhẫn mở miệng, lên tiếng nói: Ta chỉ hỏi tiểu thư một câu, trường hợp nếu ta không có thực lực, ta thì bị thuộc hạ của tam ca ngươi giết, thê tử thì rơi vào trong tay của hắn... vậy tiểu thư sẽ giải quyết thế nào?