Bản xem trước công khai.
Cái gì?
Đám người hoài nghi mình nghe lầm, nhìn chằm vào Cầm Dao Nhã.
Ngay cả Đan Phỉ cũng tròn xoe mắt, mặc dù nàng biết Cầm Dao Nhã từng có ý muốn mời gọi Tiểu Ma, nhưng cũng không nghĩ đến lại lấy ra đồ vật quan trọng như thế đặt cược Tiểu Ma chiến thắng a.
Đùa sao? Hương Trà bất mãn nói: Sư tỷ ngươi không thể như vậy, ta đã cược sư đệ của mình từ trước rồi.
Không sao cả, cùng lắm ta và muội chia đôi phần thắng là được. Cầm Dao Nhã sắc mặt bình thản không chút gợn sóng nói.
Nhưng tại sao lại là hắn? Thiếu gì đối tượng để ngươi lựa chọn? Đan Phỉ hừ một tiếng.
Ta chỉ chọn người có khả năng chiến thắng cao nhất mà thôi. Cầm Dao Nhã ung dung đáp.
Nghe thấy lời này, đám người Bùi Vũ, Long Trần và Ma Ngao đưa mắt nhìn nhau, đều chứng kiến đối phương sự kinh ngạc.
Tiểu Ma kia có tài đức gì, vậy mà được Cầm Dao Nhã xem trọng như vậy?
Thất Trưởng Lão cũng hơi nhíu mi, vừa rồi số lượng đệ tử quá nhiều nên nàng không có để ý lắm, đệ tử Tiểu Ma kia có gì đặc biệt à?