Bản xem trước công khai.
Nhất cước đạp xuống, đấu trường xuất hiện một khe nứt lớn như bị tách đôi thành hai mảnh...
Mà đường đường Đạo Tử của Chiến Pháp Đạo Thống, Vương Bằng đã hoá thành thịt nát, ngay cả linh hồn cũng không còn tồn tại, chết đến không thể chết hơn được nữa...
Chiến thắng, Tam Nương chủ mẫu thắng!
Đại quân hưng phấn ngửa đầu rít gào, cảm giác kích động lan tràn khắp nội tâm, ánh mắt hừng hực niềm tin như ngọn lửa bùng cháy.
Không những Lạc Nam nhiều lần lập nên kỳ tích, mà hiện tại ngay cả thê tử của hắn cũng đã lập kỳ tích rồi.
Trong cùng cảnh giới chiến đấu với một vị Đạo Tử, khi nội tình thua xa đối phương vẫn có thể giành phần thắng, chấp nhận đánh đổi, ý chí của Võ Tam Nương khiến ba quân tướng sĩ thán phục từ tận đáy lòng.
Lần đầu tiên, khái niệm Cấm Kỵ cao tại thượng đã được rút ngắn lại trong nhận thức của vô số người.
Cấm Kỵ cũng là sinh mệnh, không ai cao quý hơn ai, ai cũng có khả năng ngã xuống...
Nhẫn Trữ Vật của Vương Bằng như một phần thưởng rơi vào trong tay của Võ Tam Nương, cột sáng chiếu rọi đem nàng dịch chuyển ra ngoài.
Lạc Nam vội vàng dang rộng vòng tay đón đỡ, ôm lấy cơ thể nàng từ rơi xuống...